Sau hơn một năm ít viết, mình trở lại với một loạt bài viết “giải ảo” trong tu tập cũng như trong healing. Những bài viết đó chia sẻ chính những gì mình đã trải qua trên hành trình này.
Con đường tu rèn bản thân nhìn qua tưởng như hoa thơm cỏ lạ, nhưng thực tế nó không chỉ đầy khó khăn thử thách mà còn đầy rẫy cạm bẫy ngọt ngào. Chỉ sơ sẩy một chút là lạc vào mê cung mà lại tưởng mình đã sắp chạm tới niết bàn.
Cái tôi bản ngã tinh vi vô cùng, nó luôn mang thứ mà chúng ta thích nhất, mong đợi nhất, nỗ lực nhất ra để lừa chúng ta. Bạn phấn đấu từ bi nhân ái, bạn muốn từ bỏ … nó sẽ cho bạn đủ thứ cơ hội để bạn chứng tỏ được sự từ bi hay sự từ bỏ của mình … Vài chiến thắng tâm linh nho nhỏ, thế là bạn vui mừng nghĩ rằng mình đã đạt được vài quả vị nào đó … Cái Tôi bản ngã cười trộm ở góc khuất tâm hồn, vì nó đã thành công dẫn bạn đi xa khỏi sự từ bi và từ bỏ đích thực.
Tại sao nó làm vậy? Vì khi bạn thực sự từ bi và từ bỏ, nó sẽ chết ngoẻo luôn; đời nào nó muốn.
Nỗ lực tu rèn là nỗ lực từng giây từng phút, nhìn thấu bản ngã, nhìn thấu những thói xấu mà nó muốn lừa mình đi vào.
Luân hồi là gì? Luân hồi chính là việc chúng ta lặp đi lặp lại những thói quen xấu, lặp đi lặp lại những lời nói, những niềm tin độc hại bên trong mình. Khi ta còn liên tục lặp lại chính mình, là ta còn luẩn quẩn trong vòng luân hồi khổ ải, hại mình hại người.
Đối với chính mình, năm 2025 là năm thử thách “vòng luân hồi”, khi mình thử đưa mình quay trở lại đời sống bình thường. Sau 15 năm tách rời, mình lại gặp cò nhà đất, chủ thầu, thợ thuyền; lại sống cùng một người đàn ông, lại đi shopping, tính toán tiền, đối mặt nợ nần, quan tâm hình thức …
Sống lại đời thường như thế, mới thấy khâm phục sức chịu đựng phi thường của con người, khi họ phải đối mặt mỗi ngày với áp lực kinh khủng từ mọi phía như vậy – trong khi hầu như thiếu hoàn toàn sức mạnh nội tâm. Không trách gì con người càng ngày càng ốm đau mệt mỏi, ngày càng suy nhược.
Mình sống trong đời thường, nhưng như một người quan sát tách rời, quan sát cái nhân vật Hoa kia đi lại, ứng xử, làm việc … và thấy được cách cô ấy lặp lại mô thức cũ; cũng nhận ra cách cô ấy nỗ lực để tự do khỏi mô thức cũ ấy. Buồn cười ghê, có lúc cô ấy nói một câu quen đến mức mình biết trước sẽ là câu gì tiếp theo.
Tự do khỏi luân hồi, không cần nghĩ xa tới kiếp sau.
Chỉ cần ngay hôm nay mình không còn lặp lại những gì mình từng nghĩ là “mình” nữa
…
