Hồ trên núi tuyết
Bình minh. Ngồi trước bàn viết, nhìn ra khoảng không rộng mát đầy cây xanh, nghĩ về bảy chu kỳ đã đi qua và về chu kỳ mới chính thức bắt đầu từ hôm nay.
Sáu tuổi, đã biết mình muốn trở thành người kể chuyện. Làm thơ, viết văn, kể những câu chuyện huyễn tưởng… khi tay cầm bút chấm còn be bét. Tuyên bố rất nghiêm túc với gia đình rằng mình sẽ trở thành một nhà văn vĩ đại
.
Mười bốn tuổi, khi viết bài luận về tương lai, xác định mình sẽ là nhà báo, để rong ruổi khắp thế gian và kể chuyện đời.
41 tuổi, khi mới tu học, khi các sư huynh sư tỉ đều phấn đấu thành “vua” – liền cười bảo em sẽ là nhà thơ trên thiên đường 
Thôi thúc kể chuyện luôn ở đó, như một bản năng tự nhiên — như thể tôi đến với cuộc đời này để kể lại điều gì đó mà mình đã từng biết, nhưng rồi quên đi khi lớn lên.
Cuộc sống đưa tôi đi qua nhiều vai trò: làm vợ, làm mẹ, người kiếm sống, người dạy học, người chữa lành, người tìm kiếm con đường tâm linh. Chưa bao giờ ngừng viết.
Viết – là sống.
Bảy chu kỳ đi qua, hàng vạn trang giấy đã được viết xuống, hàng ngàn câu chuyện đã được kể, nhưng tất cả vẫn chỉ như những khe suối nhỏ, còn dòng sông ngầm chưa từng được tự do hiển lộ. Luôn mang cảm giác mình đang sống cuộc đời chưa phải “là mình”.
Chỉ đến bây giờ tôi mới hiểu: linh hồn không vội. Nó dẫn ta đi nhiều vòng rất xa, chỉ để một ngày ta có thể nhìn được toàn bộ hành trình.
Giờ đây, những mảnh trải nghiệm tưởng như rời rạc, cuối cùng cũng ghép vào nhau thành một bức tranh trọn vẹn. Người kể chuyện đã đi qua vòng đại huấn luyện tâm thức. Dòng sông ngầm chữ nghĩa cũng đã được tôi luyện. Nó trở về tinh túy.
Nó trở thành hồ nước trên đỉnh núi tuyết. Không còn cần chảy về đâu. Mặt nước lặng sâu phản chiếu cả bầu trời, đón nhận Ánh sáng, trở về với Nguồn, là nơi nó tới..
Chu kỳ tới, nhiệm vụ không phải là dạy dỗ hay dẫn dắt ai, mà chỉ ngắm nhìn dòng chảy của linh hồn; và kể lại những điều kỳ diệu xuất hiện trên hành trình trở về với thế giới linh hồn ấy.
Mỗi chúng ta đều đang đi trên một hành trình dài không chỉ một kiếp người. Nếu những câu chuyện của tôi mang một ý nghĩa nào đó, thì chỉ để nhắc nhau rằng chúng ta chưa bao giờ thật sự lạc đường.
Hôm nay, đi qua tuổi 56, tôi không bắt đầu một con đường mới.
Tôi trở về đúng vai trò mà linh hồn tôi đã chọn từ trước khi đến với thế giới lần này.
Người kể chuyện Linh hồn.
