XUÂN VỀ – CƠ HỘI HIẾM HOI
Khắp thế giới, từ hàng ngàn năm nay, hầu như đâu đâu tổ chức lễ hội đón năm mới. Ý nghĩa, đương nhiên là chào đón mùa xuân, là hy vọng vào tương lai.
Tuy nhiên, thời khắc này không phải là một khoảng dừng đặc biệt của thời gian. Nó là một ước định không lời. Giữa dòng chảy liên tục của đời sống, một cánh cửa tượng trưng được mở ra trong vài ngày – ngắn ngủi mà vô cùng quan trọng.
Vũ trụ vận hành theo chu kỳ. Xuân – hạ – thu – đông. Chu kỳ ấy không phải là vòng tròn khép kín lặp lại mãi mãi, mà là một đường xoáy ốc đi lên. Cây không trở lại điểm xuất phát mỗi mùa xuân. Nó lớn thêm một vòng thân gỗ. Con người cũng vậy. Ta không quay lại cùng một mùa xuân cũ. Ta bước vào một tầng cao hơn của chính mình.
Mùa xuân không chỉ là sự thay đổi của thời tiết. Nó là lời nhắc rằng, vạn vật có khả năng làm mới. Cây cối rũ bỏ lá khô. Đất đai mềm lại. Hạt giống âm thầm nứt vỏ. Không có sự cưỡng ép nào trong quá trình ấy. Chỉ có sự sẵn sàng. Khi điều kiện hội đủ, khi thời điểm tới, sự sống tự trỗi dậy.
Lễ đón Xuân Về, cho ta một khoảng lặng để nhìn lại vòng xoay vừa đi qua, để chọn cách bước vào vòng xoay kế tiếp. Không phải bằng hứa hẹn, mơ ước, cầu mong cảm tính – mà bằng định hình sâu từ trong ý thức. Ta muốn trở nên như thế nào trong chu kỳ tiếp theo này? Ta muốn nuôi dưỡng phẩm chất nào? Ta muốn buông bỏ điều gì đã không còn phù hợp?
Nếu thế giới vận hành theo đường xoáy ốc tiến lên, thì mỗi lúc Xuân Về là một bậc thang. Bỏ lỡ khoảnh khắc này không phải là sai, nhưng khôn ngoan hơn là hãy biết tận dụng nó. Khi vạn vật đang “refresh”, năng lượng đổi mới có mặt khắp nơi. Bắt đầu một thói quen mới, một tư tưởng mới, một cấu trúc mới vào thời điểm này giống như gieo hạt vào đất ẩm – khả năng nảy mầm cao hơn rất nhiều.
Một năm không được định hình từ giây phút này, sẽ trôi qua như vòng lặp của năm cũ. Cái cây không lớn lên, nghĩa là mãi còi cọc. Một năm sớm được định hình bằng ý thức sẽ trở thành một năm hành trình có chủ đích.
Khi xuân mở ra, ta được trao một lời mời: Bước tiếp, không phải như bản sao của năm cũ, mà như một bản nâng cấp, trưởng thành hơn của chính mình.
Khoảnh khắc Xuân Về không hứa hẹn phép màu, cho dù bạn đi bao ngôi chùa, thắp bao nén nhang và nói bao lời cầu nguyện.
Nó chỉ mở cánh cửa.
Sự thay đổi chỉ diễn ra theo sự lựa chọn của mỗi người.
Nếu chọn đi lên theo đường xoáy ốc ấy, mỗi chu kỳ xuân – hạ – thu – đông sẽ không lặp lại, mà sẽ hoàn thiện dần cấu trúc nội tâm, như thân cây mỗi năm một dày, một vững.
Vì thế, đón chào năm mới đừng chỉ là nghi thức, là lễ hội đơn thuần. Trong khoảnh khắc này, hãy tuyên bố với chính mình rằng ta sẵn sàng bước vào một vòng đời cao hơn, trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn.
Khi ý thức đã được định hình ngay từ giao điểm mùa xuân, cả năm phía trước sẽ vận hành trong một trật tự hài hòa – trật tự của tự nhiên và của một tâm trí tỉnh táo.
“Mùa xuân thay đổi thế giới. Nó nhắc ta rằng ta cũng thế.”
